Con gục ngã thật rồi!

Mẹ ơi! Con biết rằng con không tốt, con cũng làm nhiều thứ khiến mẹ rất phiền lòng và con cũng biết rằng mẹ là người rất kĩ lưỡng. Nhưng mẹ à! Những thứ con làm mẹ phiền lòng đấy rất nhỏ và không đáng để mẹ xúc phạm con như thế!

Con luôn khép mình, con sống nội tâm, con chỉ biết ngậm đắng trong lòng chứ con không hề thể hiện. Nhưng con là con người mà mẹ? Con cũng biết buồn con cũng biết tổn thương, mặc dù mẹ là người có thể cho rằng đã chửi con rất nhiều nhưng đâu phải những sự chửi bới của mẹ vì dần mòn mà con không biết đau? Nó thật sự có sức sát thương rất lớn đấy mẹ!

Con biết mẹ cũng phải chịu áp lực tiền bạc rất nhiều, nhưng con cũng thế mà mẹ? Việc học tập , việc bạn bè rồi tới việc gia đình con đã đủ mệt lắm rồi… con đã giấu mẹ để khóc rất nhiều mẹ có biết không? Nhiều lúc con nghĩ con được sinh ra trong đời này để làm gì, con có cảm giác như mọi sự tồi tệ nhất trên đời này dồn về phía con.

Mẹ thấy con vui vẻ, cười nói nên khi con khóc và giải thích với mẹ, mẹ chỉ càng sỉ nhục con hơn và chẳng để con nói hết lòng mình. Đến bao giờ con mới thật sự thanh thản, mới không còn một mớ cảm xúc lúc nào cũng rối tung lên trong đầu con?

Mọi thứ giờ đây như đang chống đối lại con, cả thế giới quay lưng lại với con, mỗi ngày rôi qua thật nặng nề và tim con lại có thêm nhát dao cứa vào vậy! nó rỉ máu thật đấy! nhưng tiếc rằng chỉ mình con mới nhận ra nó thôi. Con đã đủ áp lực lắm rồi….

Nguồn: Sưu tầm fanpage Ai cũng có một thời thanh xuân để nhớ